Press "Enter" to skip to content

Trình bày thực trạng của bạo lực gia đình và giải pháp hiện nay.

admin 0

1. Khái niệm về bạo lực là gì

Bạo lực là hành vi sử dụng sức mạnh thể chất với mục đích gây thương vong, tổn hại một ai đó. Bạo lực thể chất có thể là điểm tột đỉnh của các cuộc xung đột, ví dụ hai quốc gia có thể gây chiến với nhau nếu các nỗ lực ngoại giao bất thành.
Trên thế giới, bạo lực là một vấn đề được luật pháp và văn hóa quan tâm với những nỗ lực nhằm khống chế và ngăn chặn bạo lực. Bạo lực bao trùm một khuôn khổ rộng lớn. Nó có thể là một cuộc chiến giữa hai quốc gia hay sự diệt chủng làm hàng triệu người chết.

Khái niệm về bạo lực là gì
Khái niệm về bạo lực là gì

2. Nguyên nhân của bạo lực

Bạo lực có nhiều nguyên nhân. Thông thường, nguyên nhân gây ra bạo lực không thể dựa vào một trong những yếu tố như giao tiếp, giải trí hoặc môi trường xã hội. Bạo lực có thể liên quan đến nhiều yếu tố, trong đó có:
Thất vọng và tuyệt vọng.
Thỉnh thoảng người ta có hành vi bạo lực khi bị áp bức, phân biệt đối xử, tách biệt khỏi xã hội, túng quẫn hoặc cảm thấy mình bị dồn vào bước đường cùng.
Hùa theo đám đông.
Như thường thấy trong các sự kiện thể thao, đám đông dường như không ngại biểu lộ hành vi xấu. Tại sao? Sách Social Psychology cho biết rằng so với người khác, họ “không ý thức đến tiêu chuẩn đạo đức của mình và phản ứng mạnh hơn trước tình huống khó chịu, khiến họ có hành vi bạo lực hoặc hung hăng”. Một tài liệu khác cho biết những người đó trở thành con rối, cảm thấy không còn “có trách nhiệm với xã hội”.
Hận thù và đố kỵ.
Ca-in, người đầu tiên được ghi lại trong lịch sử nhân loại, đã giết người (Sáng-thế Ký 4:1-8). Vì lòng hận thù, đố kỵ sôi sục, Ca-in đã giết em mình, dù Đức Chúa Trời khuyên ông nên kiềm chế cảm xúc. Ngài cũng hứa sẽ ban phước nếu ông làm thế. Những lời của Kinh Thánh thật đúng biết bao: “Nơi nào có sự đố kỵ và tranh cãi, nơi đó cũng sẽ có rối loạn cùng mọi điều đê tiện”!
Nghiện rượu và ma túy.
Lạm dụng những chất gây nghiện không những làm hại thể chất, tinh thần mà còn ức chế những trung tâm điều khiển của não. Dưới ảnh hưởng đó, một người có thể dễ hung bạo và hung hăng hơn khi bị khiêu khích.
Hệ thống pháp lý lỏng lẻo.
Câu Kinh Thánh nói: “Bởi chẳng thi hành ngay án phạt những việc ác, nên lòng con loài người chuyên làm điều ác”. Khi hệ thống pháp lý không nghiêm minh, không đủ khả năng hoặc bại hoại thì trực tiếp hay gián tiếp gây ra bạo lực.
Tôn giáo sai lầm.
Tôn giáo thường dính dáng đến bạo lực, kể cả sự bạo lực giữa những giáo phái và nạn khủng bố. Tuy nhiên, không thể chỉ đổ lỗi cho những người phân biệt chủng tộc, cực đoan và cuồng tín. Trong hai cuộc thế chiến, các thành viên của những tôn giáo chính thống, tức tín đồ tự nhận theo đạo Đấng Ki-tô và các đạo khác, tàn sát lẫn nhau. Họ thường được các nhà lãnh đạo tôn giáo ban phước lành. Những hành vi ấy xúc phạm Giê-hô-va Đức Chúa Trời.
Với những yếu tố cổ vũ hoặc đề cao bạo lực kể trên, một người có thể thật sự trở thành người hiếu hòa trong thế giới này không? Có. Chúng ta sẽ xem trong bài kế tiếp.

3. Bạo lực gia đình  – Thực trạng và Giải pháp

3.1 Khái niệm bạo lực gia đình:

Bạo lực gia đình  - Thực trạng và Giải pháp
Bạo lực gia đình  – Thực trạng và Giải pháp

Định nghĩa bạo lực gia đình của Liên hợp quốc thông qua năm 1993 được các tổ chức cũng như nhà khoa học trên thế giới chấp nhận rộng rãi. Theo đó, bạo lực gia đình là bất kỳ hành động bạo lực nào dẫn đến hoặc có thể dẫn đến những tổn thất về thân thể, tâm lý hay tình dục hay những đau khổ của người trong gia đình, bao gồm cả sự đe dọa có những hành động như vậy, việc cưỡng bức hay tước đoạt sự tự do.

3.2 Tình trạng bạo lực gia đình trên thế giới

Bạo lực gia đình, đặc biệt là bạo lực chống lại phụ nữ đang xảy ra ở khắp nơi trên thế giới với nhiều dạng thức tinh vi không phân biệt dân tộc, màu da, tầng lớp, lứa tuổi, trình độ văn hóa, địa vị xã hội. Ngay ở những nước được coi là phát triển và văn minh ở châu Âu, châu Mỹ vẫn có không ít người phải chịu đựng nạn này.
Theo số liệu điều tra năm 2001, hơn 1/2 triệu phụ nữ Mỹ (588.490 phụ nữ) chết do bạo lực gia đình bởi người chồng của họ. Có khoảng 85% nạn nhân của bạo lực gia đình (n = 588.490) là nữ, chỉ có xấp xỉ 15% (n = 103.220) nạn nhân là nam. Trong năm 2001, bạo lực gây tội nghiêm trọng của chồng đối với vợ tăng 20%, số vụ bạo lực của vợđối với chồng tăng 3% trong tổng số những vụ6nghiêm trọng đối với đàn ông. Trung bình mỗi ngày có hơn 3 phụ nữ bị giết bởi người chồng hoặc bạn trai của họ. Năm 2000, có 1.247 phụ nữ bị giết bởi chồng mình.
Ở Pháp, điều tra mới đây cũng cho thấy tỷ lệ phụ nữ bị chồng ngược đãi là 2,5% tức là khoảng 1,5 triệu người. Theo “Liên đoàn đoàn kết phụ nữ quốc gia Pháp” nhận định: “Chỉ riêng tại Paris, kinh đô ánh sáng của văn minh nhân loại, 60 phụ nữ bị chồng hay người tình đánh giết mỗi năm”. Trên cả nước Pháp có 450 phụ nữ chết do bạo hành thể xác hay bạo hành tinh thần trong gia đình.
Trong tài liệu được công bố tại Hội nghị châu Âu lần thứ nhất về Phòng chống thương tích và Nâng cao an toàn, tại Viên, Áo từ ngày 25 đến 27 tháng 6 năm 2006 cũng đưa ra những số liệu đáng quan tâm về nạn bạo lực gia đình – bạo lực giữa các đôi lứa chiếm 40-70% các vụ án mạng ở phụ nữ; cứ 4 phụ nữ thì có 1 người (tỷ lệ này ở nam là 1 trên 20) đã từng bị bạo lực tình dục trong cuộc đời; 4-6% người già sống trong gia đình đã từng bị đối xử tệ.
Các số liệu cho thấy bạo lực gia đình thực sự là một vấn đề có tính toàn cầu và đòi hỏi một cách tiếp cận đa ngành để giải quyết triệt để.

3.3 Tình trạng bạo lực gia đình ở Việt Nam

Ở Việt Nam, cho đến thời điểm hiện tại chưa có các cuộc khảo sát trên toàn quốc về tình trạng bạo lực gia đình. Tuy nhiên, các số liệu thống kê của một số ban ngành liên quan và kết quả của các nghiên cứu điểm cũng cho phép phác họa bức tranh chung của vấn đề bạo lực gia đình.
Theo báo cáo của Viện khoa học xét xử (Toà án nhân dân tối cao) tại 42 tỉnh trong 5 năm (2000-2005), các tỉnh đã xét xử 10.608 vụ án hôn nhân và gia đình, trong đó 42% vụ án ly hôn có nguyên nhân từ bạo lực gia đình. Tình trạng bạo lực gia đình những năm gần đây đang diễn ra với tính chất ngày càng nghiêm trọng, đối tượng vi phạm cùng số nạn nhân gia tăng ở  khắp các vùng, miền trong cả nước. Do nhiều nguyên nhân nhạy cảm, công tác phòng chống bạo lực gia đình đang gặp nhiều trở ngại.
Cũng theo báo cáo của Tòa án Nhân dân tối cao, từ ngày 1- 1-2000 đến ngày 31-12-2005 các tòa án địa phương trong cả nước đã thụ lý và giải quyết sơ thẩm 352.047 vụ việc về lĩnh vực hôn nhân gia đình. Trong đó có tới 39.730 vụ ly hôn do bạo lực gia đình chiếm tới 53,1% tổng số vụ ly hôn.
Riêng năm 2005, có tới 39.730 vụ ly hôn trong tổng số 65.929 vụ án về hôn nhân gia đình chiếm tỷ lệ là 60,3%. Trên địa bàn Hà Nội từ tháng 1-2000 đến tháng 9-2002, Trung tâm Cảnh sát 113 Hà Nội đã nhận được 517 tin tố cáo, cầu cứu của các nạn nhân bị bạo lực gia đình
Các số liệu điều tra mới đây cũng cho thấy tình trạng bạo lực gia đình ở Việt Nam khá phổ biến. Có 7,4% số người được hỏi cho biết từng chứng kiến bạo lực thể chất tại cộng đồng, 25% số gia đình từng xảy ra tình trạng bạo lực tinh thần; gần 30% số gia đình được hỏi cho biết có tình trạng bạo lực tình dục. Tuy nhiên, theo đánh giá của nhóm nghiên cứu về bạo lực gia đình của Vụ các vấn đề xã hội thuộc Ủy ban về các vấn đề xã hội của Quốc hội, những con số này còn có thể cao hơn nếu người dân hiểu biết hơn về các khái niệm bạo lực gia đình.

4. Những giải pháp cho vấn đề bạo lực gia đình

Để ngăn chặn, đẩy lùi hành vi bạo lực gia đình, đòi hỏi các cấp, các ngành, các tổ chức, cá nhân và từng gia đình phải có nhiều giải pháp tích cực phòng chống có hiệu quả bạo lực gia đình. Xuất phát từ những phân tích thực trạng vấn đề nêu trên có thể đề xuất một hệ thống các giải pháp sau:
1) Nhóm giải pháp tác động thay đổi nhận thức của các gia đình và cá nhân;
2) Nhóm giải pháp tác động thay đổi lối sống, hoàn cảnh sống của các gia đình và cá nhân;
3) Nhóm giải pháp về quản lý môi trường xã hội.

Nhóm giải pháp tác động thay đổi nhận thức của các gia đình và cá nhân

Nhóm giải pháp này bao gồm việc tuyên truyền, tư vấn, giáo dục để chuyển đổi nhận thức, thái độ, hành vi của cộng đồng, gia đình và từng cá nhân về bản chất của bạo lực gia đình và việc phòng chống bạo lực gia đình. Để can thiệp và phòng chống tình trạng bạo lực, thay đổi nhận thức trong cộng đồng về vấn đề này được đặt lên hàng đầu. “Có người thường xuyên tát vợ, nhưng họ không cho đấy là hành vi bạo lực” – bà Lê Thị Quý, chuyên gia của Trung tâm Nghiên cứu giới và phát triển thuộc Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn Hà Nội, nhận xét.
Cần nâng cao nhận thức về giới, bình đẳng giới cho người dân để cả nam và nữ đều nhận thức được vị trí, vai trò và trách nhiệm của mình trong xã hội. Cũng qua đó nâng cao nhận thức của người dân để họ không coi bạo lực gia đình là “chuyện vặt”, “chuyện nội bộ”của các gia đình, hay là vấn đề “cá nhân” mà phải nhận thức đó là vấn đề xã hội và cần giải quyết nó bằng các chính sách và luật pháp thích hợp. Để thực hiện nhóm giải pháp này, trước hết cần tăng cường các hoạt động truyền thông, đẩy mạnh tuyên truyền vận động, góp phần nâng cao nhận thức của cộng đồng về bình đẳng giới, đặc biệt là giới nữ để biết cách tự bảo vệ mình trước hành vi bạo lực gia đình. Cần lưu ý đưa nội dung giáo dục đời sống gia đình, xây dựng mối quan hệ thân thiện, đoàn kết với các thành viên trong gia đình vào các bài tuyên truyền, tư vấn và giáo dục cộng đồng, vào nội dung sinh hoạt tại các tổ dân phố và các hoạt động cộng đồng khác. Sự thay đổi nhận thức ở mỗi cá nhân, gia đình là tiền đề cho việc thay đổi thái độ và hành vi ứng xử của họ. Nó cũng đồng thời là tiền đề cho việc thực hiện thành công các giải pháp khác.

Nhóm giải pháp tác động thay đổi lối sống, hoàn cảnh sống của các gia đình và cá nhân

Nhóm giải pháp này tập trung vào việc thay đổi lối sống, nâng cao đời sống vật chất, tinh thần, thoả mãn nhu cầu tình cảm và tạo không khí hạnh phúc cho mỗi gia đình.
Trang bị cho các cá nhân và gia đình những kỹ năng ứng xử cần thiết trong đời sống gia đình: kỹ năng ứng xử giữa vợ và chồng, anh chị em, giữa các thế hệ… Một phần quan trọng góp phần giữ gìn sự bền vững cho gia đình chính là kỹ năng ứng xử giữa những người trong gia đình, tuy nhiên vấn đề này chưa được quan tâm đúng mức trong những  năm qua. Kỹ năng ứng xử trong đời sống gia đình cũng cho phép các nạn nhân tương lai tránh được những vụ bạo lực không đáng có khi họ thách thức sự kiên nhẫn của chồng/cha, đẩy họ đến tình trạng “giận mất khôn”.
Hình thành lối sống có ý thức và bản lĩnh ở các thành viên gia đình. Trước khi chờ sự can thiệp của pháp luật, các nạn nhân đặc biệt là chị em hãy “tự cứu mình” bằng giải pháp không chấp nhận sống chung với kẻ vũ phu. Trong trường hợp đó, ly hôn là giải thoát chị em khỏi kẻ thường xuyên đánh đập mình, đòi lại quyền con người của chị em. Người phụ nữ (và các thành viên gia đình nói chung) phải biết tự bảo vệ hạnh phúc của mình.
Phát huy tối đa vai trò của các tổ chức xã hội trong việc phòng, chống bạo lực gia đình, bên vực và bảo vệ quyền lợi hội viên các tổ chức mình, tạo ra dư luận lên án và kiến nghị xử lý nghiêm các hành vi bạo lực gia đình, đặc biệt đối với giới nữ và trẻ em. Gắn chặt phòng chống bạo lực gia đình với phòng chống các loại tệ nạn xã hội xâm nhập vào gia đình. Cần có sự giúp đỡ từ phía cộng đồng làng xóm bởi lẽ, rất nhiều phụ nữ khi bị chồng đánh thường im lặng, nín nhịn. Bị chồng đánh tím mặt thì nói với bạn bè, hàng xóm là bị vấp ngã. Chồng nói vài câu xin lỗi là nguôi ngoai, chịu làm lành. Họ không thấy rằng nếu bị chồng đánh lần thứ nhất mà không “phản ứng mạnh”, không có một sự cảnh cáo, răn đe nghiêm khắc thì chuyện bị đánh lần thứ hai, lần thứ ba thậm chí cả lần thứ 100 cũng sẽ xảy ra.

Nhóm giải pháp về quản lý môi trường xã hội

Nhóm giải pháp này tập trung vào việc: xây dựng các mô hình bảo vệ phụ nữ, trẻ em trước những hành vi bạo lực gia đình; ban hành luật phòng chống bạo lực gia đình, xây dựng và hoàn thiện chính sách, pháp luật về gia đình, phụ nữ và bình đẳng giới; tăng cường sự tham gia của các cấp uỷ Đảng, chính quyền, các tổ chức chính trị, xã hội, ban ngành của các địa phương vào công tác phòng chống bạo lực gia đình; xây dựng thiết chế gia đình phát triển bền vững…
Giải pháp quan trọng trong nhóm này là xây dựng các mô hình phòng chống bạo lực gia đình ở cơ sở, đảm bảo hoạt động các mô hình hoạt động có chất lượng, có hiệu quả trong việc ngăn chặn, can thiệp các vụ việc bạo lực gia đình. Ngành dân số, gia đình và trẻ em cần tổ chức ngay các đội xung kích, các nhóm, các câu lạc bộ phòng chống bạo lực gia đình, phối hợp ngành tư pháp lồng ghép nội dung bạo lực gia đình vào nội dung của các tổ hoà giải ở cơ sở, giải quyết trước các mối bất hoà, xung đột ngăn chặn kịp thời hậu quả có thể xảy ra từ bạo lực gia đình. Thông qua mô hình này thu thập thông tin đầy đủ về bạo lực gia đình để có kiến nghị, đề xuất xử lý kịp thời.
Một trong những mô hình phòng chống bạo lực gia đình đã được nghiên cứu và thử nghiệm thành công là mô hình hoạt động của Trung tâm nghiên cứu và ứng dụng khoa học về giới-gia đình-phụ nữ và vị thành niên (CSAGA). Trung tâm đang duy trì 2 hình thức hỗ trợ nạn nhân của nạn bạo lực gia đình rất hiệu quả là tư vấn qua điện thoại và xây dựng câu lạc bộ nạn nhân. Bắt đầu hoạt động từ năm 1997 qua các hệ thống tổng đài 1088, 1900585830, đến nay đường dây tư vấn của CSAGA đã tư vấn cho 7.522 nạn nhân của nạn bạo hành gia đình. 13 câu lạc bộ của CSAGA với trên 350 thành viên ở các tỉnh, thành phố, là nơi cung cấp các thông tin, kiến thức cần thiết để nạn nhân hiểu biết về vấn đề bạo hành, tạo môi trường an toàn, thân thiện giúp các thành viên cảm thấy tự tin, bộc lộ và chia sẻ vấn đề của mình, từ đó tìm ra cách giải quyết tốt nhất.
Đánh giá về định hướng và hiệu quả của mô hình này Bà Nguyễn Vân Anh, Giám đốc CSAGA cho biết có khoảng từ 55-95% phụ nữ bị hành hạ thể xác chưa bao giờ “cầu viện” tới một cơ quan chính quyền hay người có thẩm quyền. Nạn nhân bạo lực gia đình thường cảm thấy lo lắng sợ hãi, có cảm giác bị cô lập, bị bỏ rơi, bị khống chế và kiểm soát… Chính vì vậy, việc hỗ trợ tâm lý cho nạn nhân của bạo hành gia đình (thông qua các hình thức tư vấn và câu lạc bộ nạn nhân) rất cần thiết nhằm giúp họ tăng thêm sức mạnh, hiểu biết để bảo vệ an toàn cho bản thân và thay đổi tình trạng của mình.
Một mô hình phòng chống bạo lực gia đình thành công khác là Dự án “phòng, chống bạo lực gia đình đối với phụ nữ” do Tổ chức hỗ trợ và phát triển Thụy Sỹ tài trợ. Dự án đang được triển khai tại 20 xã thuộc huyện Nho Quan và Gia Viễn thuộc tỉnh Ninh Bình.
Để triển khai thực hiện dự án, Hội phụ nữ các xã đã thành lập câu lạc bộ (CLB) làm chồng, làm cha, CLB làm vợ, làm mẹ. Tại các buổi sinh hoạt, hội viên được tham gia trao đổi ý kiến, thảo luận các chủ đề xoay quanh vấn đề bình đẳng giới, nghĩa vụ của người vợ, người chồng trong gia đình dưới hình thức vẽ và bình tranh… Nhờ đó, cả nữ giới và nam giới hiểu rõ vấn đề bạo lực gia đình. Sau những buổi tham gia sinh hoạt tại các câu lạc bộ, nam giới đã có sự chia sẻ với phụ nữ về công việc gia đình, các hành vi ứng xử đã “mềm dẻo” hơn trước. Và quan trọng hơn, từ việc triển khai dự án, thành lập các CLB, nhiều chị em phụ nữ đã mạnh dạn đến phòng tư vấn “phòng, chống bạo lực gia đình ” của xã xin được tư vấn hay đọc sách báo… để nâng cao hiểu biết, nhận thức về quyền lợi của mình…
Trong khuôn khổ dự án này đến nay, hơn 300 lượt nam giới từng có hành vi ngược đãi vợ và 387 phụ nữ bị ngược đãi tham gia sinh hoạt và được các chuyên gia tư vấn giúp đỡ, theo dõi… nên đã có nhiều biến chuyển trong ý thức, lối sống cách ứng xử đối với vợ, con, gia đình, hàng xóm… Đặc biệt, Ban phòng chống bạo lực và đội can thiệp thôn ở các xã đã hòa giải được 947 vụ bạo lực gia đình, giảm gần 70% các vụ ly hôn. Trước kia, có tới 2/3 trong tổng số 938 hội viên phụ nữ của xã phải chịu các hành vi bạo lực của chồng, có trường hợp còn xúc phạm nghiêm trọng đến nhân phẩm của người phụ nữ, pháp luật phải lên tiếng… Qua thực hiện dự án, các hành vi bạo lực nghiêm trọng hầu như không còn, số chị em phải chịu cảnh bạo lực gia đình giảm mạnh. Đây là hình thức giúp đỡ phụ nữ rất hữu hiệu trong việc bảo vệ bản thân, hạnh phúc gia đình nên rất cần được duy trì và nhân rộng tới nhiều địa phương trong cả nước.
Những thay đổi trong nhận thức và chuyển biến tích cực về mối quan hệ gia đình trong nhóm đối tượng thử nghiệm đã cho thấy hiệu quả của giải pháp này. Đây là sự “thử nghiệm” thành công, góp phần ngăn chặn, phòng ngừa bạo lực mới và bảo vệ hạnh phúc gia đình.
Xây dựng những trung tâm lánh nạn cho nạn nhân bạo lực gia đình là một trong những giải pháp thuộc loại này mà nhiều nước trên thế giới đã thực hiện. Theo đó người ta xây dựng những trung tâm lánh nạn, hỗ trợ y tế và tâm lý để các nạn nhân khi phải hứng chịu bạo lực gia đình có thể chạy đến trú thân. Để hỗ trợ cho trung tâm này về mặt pháp lý người ta còn đưa ra cả các điều luật hỗ trợ. Chẳng hạn ở Mỹ có Lệnh bảo vệ tạm thời (LBVTT). Đây là án lệnh của toà án nhằm giúp bảo vệ một người không bị người khác ngược đãi, đe doạ, hoặc quấy nhiễu. Án lệnh sẽ buộc kẻ ngược đãi phải tránh xa nạn nhân, nơi ở và nơi làm việc của nạn nhân. Kẻ ngược đãi không đuợc phép liên lạc với nạn nhân dưới bất cứ hình thức nào. Toà án cũng có thể ra lệnh cho kẻ ngược đãi phải tránh xa con cái của nạn nhân nếu toà cảm thấy chúng có thể bị nguy hại. Toà cũng có thể ra đưa ra những biện pháp cứu tế khác trong LBVTT, thí dụ như quyền trông nom con tạm thời, cấp dưỡng, và sở hữu xe cộ.
Tạo khuôn khổ pháp lý để giải quyết vấn đề bạo lực gia đình là giải pháp có tính lâu dài và bền vững trong nhóm giải pháp thứ ba này. Tạo khuôn khổ pháp lý cho việc phòng chống bạo lực gia đìnhD bao gồm ban hành luật phòng chống bạo lực gia đình, xây dựng và hoàn thiện chính sách, pháp luật về gia đình, phụ nữ và bình đẳng giới. Như đã nói ở trên. ở Việt Nam việc điều chỉnh các mối quan hệ có liên quan đến bạo lực gia đình được quy định tại nhiều văn bản pháp luật, tuy nhiên, các điều luật còn chung chung, còn thiếu những quy định cụ thể. Luật riêng về phòng chống bạo lực gia đình chưa được ban hành. Trên thế giới hiện có 90 quốc gia có luật riêng về phòng chống bạo lực gia đình. Sự ra đời của một đạo luật mới – Luật phòng, chống bạo lực gia đình ở nước ta, chính là cơ sở để đảm bảo quyền con người, sự bền vững của nền tảng đạo đức, phong hoá gia đình, công bằng xã hội. Điều đáng nói là Việt Nam đang trong tiến trình soạn thảo và banh hành điều luật này. Bà Nguyễn Thị Hoài Thu, Phó Chánh văn phòng Uỷ ban Quốc gia về sự tiến bộ của phụ nữ (NCFAW), cho biết Chính phủ Việt Nam đang soạn thảo Luật phòng chống bạo lực gia đình, xây dựng và thực hiện các chương trình kế hoạch hành động về bình đẳng giới.
Ở đây cũng cần nói thêm rằng Dự luật phòng chống bạo lực gia đình đã hoàn thành và đang trong quá trình thảo luận. Gồm 6 chương 43 điều, dự án Luật phòng, chống bạo lực gia đình được cấu trúc theo hướng lấy biện pháp phòng ngừa bạo lực gia đình là chính nhằm giải quyết các mâu thuẫn xích mích gia đình ngay từ khi mới phát sinh để hạn chế phát triển thành các xung đột. Các biện pháp phòng ngừa được quy định trong chương II bao gồm tuyên truyền, tư vấn, hoà giải và đặc biệt là giúp đỡ cai nghiện rượu, chữa bệnh tâm thần cho những người có nguy cơ gây bạo lực gia đình. Dự thảo Luật cũng quy định áp dụng các biện pháp phòng, chống bạo lực gia đình cả đối với nam, nữ không đăng ký kết hôn mà chung sống với nhau như vợ chồng hoặc vợ, chồng đã ly hôn, là dựa trên cơ sở thực tiễn cuộc sống, nhằm bảo vệ nạn nhân, trong đó đa số là phụ nữ.  Quy định luật áp dụng đối với cả những người đã ly hôn vì sau khi ly hôn, bạo lực vẫn có thể xảy ra do nạn nhân và thủ phạm vẫn còn liên hệ với nhau, đặc biệt là còn chia sẻ nghĩa vụ chăm sóc con cái. Kết quả khảo sát cho thấy tình hình bạo lực diễn ra rất phổ biến trong các nhóm này. Dự luật cũng bao hàm những điều khoản quy định mức xử phạt nghiêm khắc đối với hành vi bạo lực gia đình. Theo quy định tại Khoản 1, Điều 36 của dự Luật, người có hành vi bạo lực gia đình tuỳ theo tính chất, mức độ vi phạm bị xử lý vi phạm hành chính hoặc bị truy cứu trách nhiệm hình sự; nếu gây thiệt hại thì phải bồi thường theo quy định của pháp luật.
         Song song với Luật phòng chống bạo lực gia đình, các nhà hoạt động xã hội cũng hy vọng Luật bình đẳng giới (có hiệu lực từ ngày 1-7-2007) sẽ đưa luật pháp vào các hoạt động can thiệp và phòng chống bạo lực gia đình.Tăng cường sự tham gia của các cấp uỷ Đảng, chính quyền, các tổ chức chính trị, xã hội, ban ngành của các địa phương vào công tác phòng chống bạo lực gia đình; xây dựng thiết chế gia đình phát triển bền vững là những giải pháp không thể thiếu trong việc quản lý xã hội nhằm phòng chống bạo lực gia đình. Vấn đề bạo lực gia đình chỉ giảm khi ý thức cộng đồng được nâng lên. Chính vì vậy, Nhà nước cần có chính sách cụ thể bảo vệ phụ nữ, trẻ em. Bên cạnh đó, cần có hình thức trừng trị nghiêm khắc đối với những người gây ra bạo lực trong gia đình. Chỉ có như vậy chúng ta mới có thể xây dựng được những gia đình thực sự theo đúng nghĩa và mang giá trị truyền thống. Cụ thể là cần tập trung làm tốt những vấn đề sau: thứ nhất, kiên quyết xử lý nghiêm đối với những người có hành vi bạo lực gia đình; thứ hai, xây dựng các biện pháp phòng ngừa hành vi bạo lực gia đình và xây dựng gia đình văn hóa, ấm no, hạnh phúc, phát triển bền vững; thứ ba, nâng cao trách nhiệm các thành viên trong gia đình trong phòng ngừa, giải quyết mâu thuẫn gia đình; thứ tư, nâng cao trách nhiệm của xã hội, chính quyền, đoàn thể trong phòng, chống bạo lực gia đình.
Ba nhóm giải pháp trên liên quan chặt chẽ với nhau, hỗ trợ lẫn nhau. Việc thay đổi nhận thức là nền tảng của thay đổi lối sống. Việc ban hành các đạo luật, quy định có tính pháp lý là khung quy chiếu cho sự thay đổi nhận thức và lối sống của các gia đình, đồng thời là khung pháp lý cho hoạt động của các tổ chức xã hội, chính quyền trong ngăn chặn là đẩy lùi tệ nạn bạo lực gia đình. Ngược lại pháp luật khó có thể được thực thi nếu nhận thức của người dân không được nâng cao, hoàn cảnh sống của họ không được cải thiện. Chính vì vậy các giải pháp phải được thực hiện một cách đồng bộ, liên tục và nhất quán.
Các bài viết có thể xem thêm:
nghiệp vụ thị trường mở
phát triển bền vững ở việt nam
mô hình kim cương

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *